Câu chuyện đã bắt đầu...
Khi tàu COMATCE STAR bắt đầu tham gia chuyến hành trình mới.
Tóm tắt : TCT
Giao: - Lúc đầu 1 cảng HP
- sau dó 1 cang HP hoặc 1 cảng ngoài HP
- Còn tiếp...
Dỡ : -Lúc đầu 1 cảng UAE hoặc 1 cảng SaudiArap
- sau dó 1 cang UAE và 1 cảng phía đông (Damma) SaudiArap
- Còn tiếp...
Thời gian : Lúc đầu 25 - 30 ngày
- sau đó 35 - 45 ngày
- Còn tiếp...
Tất cả được đưa ra dần dần - Sự dẫn dắt này hoàn toàn chuyên nghiệp của 1 người hay 1 nhóm người.
Hãy xem con tàu của chúng ta sẽ đi đâu về đâu - hồi sau sẽ rõ.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009
Thứ Tư, 19 tháng 8, 2009
Người ta gọi nó là máng rót "HITACHI"
Chạy than trong nước hay cho thuê tàu ? Đang là "Cái nhức đầu" muôn thủa của nhiều người...
Chỉ có cô COMATCE STAR mới biết ;
Chỉ có lịch sử của COMATCE mới trả lời được ;
Và chỉ có đầu tiên - mới biết ai là COMATCE
Thứ Năm, 18 tháng 6, 2009
Lướt sóng ra khơi
Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2009
Lẳng lặng mà nghe “họ” ... chúc nhau!
Trước tiên xin các bạn miễn thứ cho điều này: Nguyên văn câu thơ của nhà thơ trào phúng đất Non Côi sông Vỵ mà ai ai cũng thuộc, là: "Lẳng lặng mà nghe "nó" chúc nhau"; nhưng kẻ hậu sinh này xin được dùng chữ “họ”.
Bởi nhẽ thời Cụ, có thể sự nhận diện quan thanh liêm, quan chính trực hay quan tham... là khá dễ dàng! Dễ, nên Cụ chả sợ gì, cứ thẳng ... miệng gọi bọn họ là "nó" (mặc dù Cụ chưa chắc đã lớn tuổi hơn... "nó"!). Bây giờ "tham nhũng" lại có khi là "đồng chí" của mình, là “cấp trên” của mình, là cái nhà ông đã từng đứng trên bục rao giảng "đạo đức Cách Mạng" cho mình; thì dù Cụ Tú có cho phép, tôi, kẻ viết bài này cũng không dám gọi bằng ... "nó"! Thôi, gọi "họ" cho nó lịch sự.
Thời đại bây giờ, "sống và làm việc theo pháp luật", nên càng phải thận trọng. Đã nói đến pháp luật thì điều trước tiên là phải có bằng chứng - không bằng chứng, dễ mắc tội vu khống lắm. Cho nên mới thấy "có biểu hiện... " mà đã gọi người ta bằng "nó", bằng "đứa" như Cụ Tú thời xưa, thì vô phép, có ngày chuốc họa vào thân!
Trước kia, trong ngày Tết truyền thống, cán bộ và nhân dân mình cũng chúc nhau; nhưng là chúc "mạnh khỏe", "hạnh phúc", chúc "thi đua yêu nước", chúc "làm việc bằng hai", chúc "lập chiến công", "lập thành tích",... chứ tuyệt không có chúc giầu sang. Đặc biệt cái từ "thăng quan tiến chức" bị giấu biệt!
Những Tết đầu tiên nghe mấy cán bộ Nhà Nước mình chúc nhau: "an khang thịnh vượng", nhiều người đã thấy "chờn chợn", ngường ngượng, khó lọt tai lắm! Lâu dần nghe nhiều, mới thấy quen. Người chúc cũng cười, mà "xếp" cũng cười! Vui vẻ, đầm ấm, sung sướng và hạnh phúc lắm! Rồi “cơ chế thị trường” ngày càng phát triển, người ta không chỉ chúc xuông, mà còn dâng tặng nhau những "lễ" rất hậu. Hậu đến mức nào ư? Thông thường là những phong bì USD, rồi có khi cả một chiếc xe hơi đời mới hay một lô đất cũng nên (nhưng chẳng có bằng chứng đâu, dân ngồi bệt dưới đất thì làm sao có bằng chứng được? Nói nghe biết vậy thôi đấy nhé!). Thế là "lời chúc" lập tức thành hiện thực! Hơn cả trò ảo thuật của nhà ảo thuật lừng danh thế giới "Cooc-pơ-phin"! Cụ Tú mà sống lại, phen này buôn "lọng", nuôi gà, chắc chắn đều lãi to! Mà Cụ Tú cũng thật lẩm cẩm, ai lại đi lo "trăm nghìn vạn mớ để vào đâu?". Để kho bạc, để vào thẻ ATM, nhiều nữa thì gửi sang ngân hàng nước ngoài. Một cú "kích chuột" là xong - thời đại "a-còng" mà! Đâu có lạc hậu như cái thời Cụ?!. Cho nên thiên hạ hãy lắng nghe:
"Lẳng lặng mà nghe "họ" chúc nhauChúc cho toại nguyện cả sang… giàuCon đường… luồn lách thênh thang mãiSuốt cả đời này đến kiếp sau…
Vâng! Dân mình từ lâu đã có nếp sống văn minh không còn đốt pháo vào dịp Tết nữa. Thật yên tĩnh, tha hồ “lẳng lặng mà nghe...!”
Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008
Thứ Tư, 5 tháng 11, 2008
Hạm đội thêm tàu
Thứ Hai, 22 tháng 9, 2008
Những con tàu chuẩn bị ra " GIÀNG "
Thế là hơn 1 năm các đoàn số 4 số 5 và số 6 mới có thể ra nhập lực lương của thủy quân COMATCE. Chậm nhưng mà chắc chắn sẽ ra... còn hơn là ra "lẻ tẻ".
Đô đốc "Không quân" chắc là có nhiều việc phải làm.
Có thể là 10/10/2008 sẽ khai tàu ... trùng với ngày giải phóng thủ đô.
Đúng là "Bao giờ cho đến tháng 10".
Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2008
Giáo dục và phát triển
Bạn bè đến thăm Việt Nam ai cũng thấy đất nước nầy "phát triển" nhanh quá, thay đổi từng ngày. Nhà cửa dinh cơ đâu đâu cũng san sát mọc lên như nấm, cái sau cao to hơn cái trước.
Từ Bắc chí Nam, đường sá mở mới, mở rộng đều khắp. Làng mạc phố phường chi chít hố đào, hầm móng.
Sài Gòn - TP Hồ chí Minh chăng đầy "lôcốt", công trường chiếm hết lòng đường, bờ sông không trừ đường nào.
Người từ phương xa thỉnh thoảng về lại chốn cũ đa phần bỡ ngỡ không tìm được lối vào. Người trong nước, chỉ cần ở yên trong nhà độ vài tháng, khi ra ngoài có thể không nhận ra con đường cuối phố mình ở…
Việt Nam thay đổi nhanh như vậy đó.
Về xây dựng vật chất thì đúng là như vậy. Nhưng về tinh thần thì sao?
Ai cũng biết, theo báo cáo chánh thức trước đây một năm, Đồng Bằng Sông Cửu Long là vùng có kết quả học hành thấp nhất so với cả nước. Nhưng lại là vùng làm ra lúa gạo nuôi cả nước .
Không phải vì con người ở đây không hiếu học như có người đã nói, mà vì ngân sách giáo dục thường bị hạn chế hay du di, cắt xén tùy tiện. Và lãnh đạo đất nước vốn bị bệnh thành tích nặng, đặc biệt về thành tích "phổ cập giáo dục".
Ở Malaysia, trẻ con cho tới 18 tuổi đi học không phải trả tiền. Nghĩa là chế độ "cưỡng bách giáo dục" đã được triệt để áp dụng, không chỉ ở bậc tiểu học mà cả ở bậc trung học, từ lâu. Con nhà đặc biệt nghèo còn được trợ cấp riêng để không bỏ học đi làm trước tuổi được cho phép…
Giáo dục đại học có vai trò cơ bản trong việc thúc đẩy những tiến bộ kinh tế - xã hội, sáng tạo tri thức và kích thích sự đổi mới cho đất nước như thế nào, xưa nay trên thế giới ai cũng biết.
Thế nhưng, theo báo cáo năm 2006 của Ngân Hàng Thế Giới và các số liệu thống kê đáng tin cậy khác thì Việt Nam đang tụt hậu so với các quốc gia trong vùng, so với các nước trước đây không hơn gì Việt Nam, có khi còn kém, với chỉ 2% dân số có thời gian đi học là 13 năm hoặc hơn.
Việt Nam cũng đứng chót toàn vùng về số người trong độ tuổi từ 20-24, tức sau trung học, được học tiếp lên đại học, với tỷ lệ là 10%. Trong khi Trung Quốc là 15%, Thái Lan là 41%, và Hàn Quốc là 89%.
Cho niên học 2008-2009, cả nước Việt Nam có 1,8 triệu thí sinh tranh nhau 300.000 chỗ học đại học. Tức có 5/6 thanh niên học hết trung học phải chạy chỗ để học nghề, nhưng cũng không dễ, cũng thất học và thất nghiệp dài dài, vì việc đào tạo nghề luôn bị phó mặc, thả nổi…
Cũng theo các số liệu đáng tin cậy kể trên thì, trong năm 2006, các giáo sư và sinh viên trường Đại học Quốc gia Séoul đã công bố trên các tạp chí chuyên ngành quốc tế 4.556 báo cáo khoa học. Đại học Bắc Kinh có 3.000 báo cáo.
Riêng Hà Nội có được 34 báo cáo, cho hai trường Đại học Quốc gia và Đại học Bách khoa cộng lại!
Ngân Hàng Thế Giới cũng cho biết , về đơn xin cấp bằng sáng chế trong năm 2006, Trung Quốc có 40.000 đơn (bốn mươi ngàn), và Việt Nam có 02 đơn (hai ).
Cũng được biết - và điều nầy là do đàn hậu tấn của chúng ta cho biết - số người có bằng cấp cao ở nước ta ngày càng đông, đặc biệt trong giới cầm quyền lãnh đạo các cấp các ngành từ thấp đến cao của đất nước.
Nổi rõ nhất là trong các kỳ bầu cử các cấp lãnh đạo chánh quyền : không có ông bà ứng cử viên nào, nhất là các ông bà được chánh thức cho ra ứng cử, mà không trưng bằng cấp đầy người, coi đó như là những đảm bảo chắc và đủ cho tài đức kinh bang tế thế của mình…
Tuy nhiên, nếu giáo dục đại học là nền tảng chính yếu để phát triển quốc gia và đổi mới đất nước, thì câu hỏi được đặt ra là : sự "phồn vinh" nhận thấy ở trên do đâu mà có ?
Do chắt chiu từ nội lực và vốn tích lũy của số đông người có cái học bị bóp nghẹt là chính , hay do của vay mượn từ bên ngoài?
Nếu là do của vay mượn từ bên ngoài là chính, cộng với tham nhũng lãng phí ngất trời như hiện nay, thì con cháu chúng ta biết mấy đời kéo cày mới trả hết, khi đất đai để cày cuốc cũng không còn?
Và sự nghèo nàn sáng tạo về mọi mặt, đối chọi nhức mắt với sự phồn vinh đột biến đang diễn ra, có là kết quả tất yếu hay là nghịch lý của khối lượng bằng cấp đại học và trên đại học đáng nể của giới lãnh đạo cầm quyền đất nước, trong đó có lãnh đạo cầm quyền ở bậc đại học?
Từ Bắc chí Nam, đường sá mở mới, mở rộng đều khắp. Làng mạc phố phường chi chít hố đào, hầm móng.
Sài Gòn - TP Hồ chí Minh chăng đầy "lôcốt", công trường chiếm hết lòng đường, bờ sông không trừ đường nào.
Người từ phương xa thỉnh thoảng về lại chốn cũ đa phần bỡ ngỡ không tìm được lối vào. Người trong nước, chỉ cần ở yên trong nhà độ vài tháng, khi ra ngoài có thể không nhận ra con đường cuối phố mình ở…
Việt Nam thay đổi nhanh như vậy đó.
Về xây dựng vật chất thì đúng là như vậy. Nhưng về tinh thần thì sao?
Ai cũng biết, theo báo cáo chánh thức trước đây một năm, Đồng Bằng Sông Cửu Long là vùng có kết quả học hành thấp nhất so với cả nước. Nhưng lại là vùng làm ra lúa gạo nuôi cả nước .
Không phải vì con người ở đây không hiếu học như có người đã nói, mà vì ngân sách giáo dục thường bị hạn chế hay du di, cắt xén tùy tiện. Và lãnh đạo đất nước vốn bị bệnh thành tích nặng, đặc biệt về thành tích "phổ cập giáo dục".
Ở Malaysia, trẻ con cho tới 18 tuổi đi học không phải trả tiền. Nghĩa là chế độ "cưỡng bách giáo dục" đã được triệt để áp dụng, không chỉ ở bậc tiểu học mà cả ở bậc trung học, từ lâu. Con nhà đặc biệt nghèo còn được trợ cấp riêng để không bỏ học đi làm trước tuổi được cho phép…
Giáo dục đại học có vai trò cơ bản trong việc thúc đẩy những tiến bộ kinh tế - xã hội, sáng tạo tri thức và kích thích sự đổi mới cho đất nước như thế nào, xưa nay trên thế giới ai cũng biết.
Thế nhưng, theo báo cáo năm 2006 của Ngân Hàng Thế Giới và các số liệu thống kê đáng tin cậy khác thì Việt Nam đang tụt hậu so với các quốc gia trong vùng, so với các nước trước đây không hơn gì Việt Nam, có khi còn kém, với chỉ 2% dân số có thời gian đi học là 13 năm hoặc hơn.
Việt Nam cũng đứng chót toàn vùng về số người trong độ tuổi từ 20-24, tức sau trung học, được học tiếp lên đại học, với tỷ lệ là 10%. Trong khi Trung Quốc là 15%, Thái Lan là 41%, và Hàn Quốc là 89%.
Cho niên học 2008-2009, cả nước Việt Nam có 1,8 triệu thí sinh tranh nhau 300.000 chỗ học đại học. Tức có 5/6 thanh niên học hết trung học phải chạy chỗ để học nghề, nhưng cũng không dễ, cũng thất học và thất nghiệp dài dài, vì việc đào tạo nghề luôn bị phó mặc, thả nổi…
Cũng theo các số liệu đáng tin cậy kể trên thì, trong năm 2006, các giáo sư và sinh viên trường Đại học Quốc gia Séoul đã công bố trên các tạp chí chuyên ngành quốc tế 4.556 báo cáo khoa học. Đại học Bắc Kinh có 3.000 báo cáo.
Riêng Hà Nội có được 34 báo cáo, cho hai trường Đại học Quốc gia và Đại học Bách khoa cộng lại!
Ngân Hàng Thế Giới cũng cho biết , về đơn xin cấp bằng sáng chế trong năm 2006, Trung Quốc có 40.000 đơn (bốn mươi ngàn), và Việt Nam có 02 đơn (hai ).
Cũng được biết - và điều nầy là do đàn hậu tấn của chúng ta cho biết - số người có bằng cấp cao ở nước ta ngày càng đông, đặc biệt trong giới cầm quyền lãnh đạo các cấp các ngành từ thấp đến cao của đất nước.
Nổi rõ nhất là trong các kỳ bầu cử các cấp lãnh đạo chánh quyền : không có ông bà ứng cử viên nào, nhất là các ông bà được chánh thức cho ra ứng cử, mà không trưng bằng cấp đầy người, coi đó như là những đảm bảo chắc và đủ cho tài đức kinh bang tế thế của mình…
Tuy nhiên, nếu giáo dục đại học là nền tảng chính yếu để phát triển quốc gia và đổi mới đất nước, thì câu hỏi được đặt ra là : sự "phồn vinh" nhận thấy ở trên do đâu mà có ?
Do chắt chiu từ nội lực và vốn tích lũy của số đông người có cái học bị bóp nghẹt là chính , hay do của vay mượn từ bên ngoài?
Nếu là do của vay mượn từ bên ngoài là chính, cộng với tham nhũng lãng phí ngất trời như hiện nay, thì con cháu chúng ta biết mấy đời kéo cày mới trả hết, khi đất đai để cày cuốc cũng không còn?
Và sự nghèo nàn sáng tạo về mọi mặt, đối chọi nhức mắt với sự phồn vinh đột biến đang diễn ra, có là kết quả tất yếu hay là nghịch lý của khối lượng bằng cấp đại học và trên đại học đáng nể của giới lãnh đạo cầm quyền đất nước, trong đó có lãnh đạo cầm quyền ở bậc đại học?
Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2008
Bao giờ cho đến tháng 10
Khả năng 3 chiến hạm đóng mới của đoàn vận tải phải đến cuối tháng 9/2008 mới có thể chính thức bàn giao . Như vậy là hơn 1 năm mới xong 3 đoàn --- Thế mới gọi là đầu tư...
Chúng ta sai ở khâu nào ? Ai chịu trách nhiệm chính ? Cái gì làm nên sự việc này?
Không ai trả lời được ...
Chỉ có các người ngoài cười được, còn ai trong cuộc cười nữa ? không ai biết được ?
Bởi có ai biết , có ai dám nói , có ai dám chịu trách nhiệm, có ại coi đó là tiền của mình để xót sa, để rút ra kinh nghiệm...
Còn đoàn COMATCE01 ,liệu bán đấu giá lần thứ 4 có thành công không?
Ai trả lời các cổ đông đây?
Có trời mà biết .
Chúng ta sai ở khâu nào ? Ai chịu trách nhiệm chính ? Cái gì làm nên sự việc này?
Không ai trả lời được ...
Chỉ có các người ngoài cười được, còn ai trong cuộc cười nữa ? không ai biết được ?
Bởi có ai biết , có ai dám nói , có ai dám chịu trách nhiệm, có ại coi đó là tiền của mình để xót sa, để rút ra kinh nghiệm...
Còn đoàn COMATCE01 ,liệu bán đấu giá lần thứ 4 có thành công không?
Ai trả lời các cổ đông đây?
Có trời mà biết .
Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2008
Bán chẳng ai mua
COMATCE.OI được giao bán lần thứ 4.
Định giá để bán cũng là 1 khoa học...
Đấu giá để bán được hàng còn hơn khoa học...
Bán được mình - Là khoa học gì...
Định giá để bán cũng là 1 khoa học...
Đấu giá để bán được hàng còn hơn khoa học...
Bán được mình - Là khoa học gì...
Thứ Hai, 9 tháng 6, 2008
Mùa gió chướng
Mùa gió chướng ( Tác giả : Dương Trung Quốc)
“…Chúng ta bắt đầu buộc phải sống bình thường như thiên hạ. Và cái bình thường hấp dẫn nhất đồng thời cũng là khó khăn nhất chính là làm quen với tư cách của những người sở hữu, nền tảng của dân chủ và cũng là nguồn lực của kinh tế thị trường…”
Chưa bao giờ đầu óc bị phân tâm như thời điểm này. Cuộc sống trở nên bề bộn của những chuyển đổi . Mới hơn một năm gia nhập WTO, vừa mới những ngày ngây ngất với những chỉ tiêu vượt trội, nay lần đầu tiên Quốc hội phải biểu quyết hạ thấp những chỉ tiêu phát triển kinh tế mới thông qua, ngón tay còn lưu cái cảm giác tê tê của lần ấn nút cách đây mới chừng nửa năm.
Những cơn rét đậm rét hại rồi đủ loại dịch bệnh bùng phát tứ tung; những con sông chết dần vì ô nhiễm, cả chục triệu tấn than lọt qua lỗ kim của trùng điệp các cơ quan quản lý, giá vàng thì lên giá đôla thì xuống, thanh khoản ngân hàng cạn kiệt, những nhà đầu tư chứng khoán thẫn thờ nhìn mũi tên đi xuống. Người dân đang chen lấn xếp hàng mong kiếm xuất được nộp tiền đặt cọc bao giờ nhận nhà cũng được, nay thì thị trường bất động sản đóng băng trở lại, nhiều công trình xây dựng ngưng trệ vì không đủ tiền bù đắp cho giá vật liệu thăng thiên. Giá giàu thô tăng cao nhưng không bù lại lượng dầu công nghiệp phải nhập trong khi nhà máy lọc dầu vẫn còn đang xây sau 8 năm nâng lên đặt xuống.
Các tập đoàn kinh tế hoành tráng đang bươn chải trên nhiều thị trường để duy trì đồng vốn... Một đại gia bỏ một đống tiền mua máy bay riêng mà chưa biết khi nào được cấp phép cất cánh.Nửa đêm có đại gia từ phương Nam gọi điện thì thào hỏi: "Họp ở ngoài ấy có thấy gì không chứ còn người làm ăn thì lo lắm, như ngồi trên lửa đốt vậy?". Anh lái xe ôm hàng ngày vô tư nay cũng thanh minh khi nhận tiền của khách: "Bác thông cảm, không biết làm sao mà sống với giá cả này".
Một số quan chức bỗng "tẩu hoả nhập ma" không khảo mà xưng, vác tiền thiên hạ quà cáp nộp vào công quỹ khiến báo chí lại rộ lên cuộc tranh luận thế là đúng hay sai. Kẻ khen là dại, người chê là khùng. Quan chức mới được đề bạt bị báo chí đặt lên máy soi xem con virus của lỗi lầm 18 năm trước có còn hay không. Người kết là di căn, kẻ bênh là lành bệnh. Nhà lãnh đạo đổi ý thay người như anh trọng tài trên sân cỏ thổi còi cho thắng rồi lại thổi còi rằng không...
Những nghịch lí của hiện tại. Mấy hôm nay dân chúng đang ngỡ ngàng nhìn một người từng là tội đồ hiên ngang từ chốn lao lung trở về lại rùng mình đón nhận tin hai nhà báo vào chốn lao lung bởi những lời khép tội bằng chính điều luật chống tham nhũng. Ở Quốc hội đang sôi nổi bàn việc mở rộng Thủ đô mà xem ra nó giống một cuộc du canh (nhưng không du cư) vĩ đại hơn là một đề án khoa học liên quan đến quốc kế dân sinh vì nó đặt điều kiện tiên quyết là nhập tỉnh rồi mới xây dựng đồ án. Bên các nước bạn hết bão ở bên phải, lại động đất ở trên đầu, thống kê người chết đều có rất nhiều dãy số.
Những nghịch lí của hiện tại. Mấy hôm nay dân chúng đang ngỡ ngàng nhìn một người từng là tội đồ hiên ngang từ chốn lao lung trở về lại rùng mình đón nhận tin hai nhà báo vào chốn lao lung bởi những lời khép tội bằng chính điều luật chống tham nhũng. Ở Quốc hội đang sôi nổi bàn việc mở rộng Thủ đô mà xem ra nó giống một cuộc du canh (nhưng không du cư) vĩ đại hơn là một đề án khoa học liên quan đến quốc kế dân sinh vì nó đặt điều kiện tiên quyết là nhập tỉnh rồi mới xây dựng đồ án. Bên các nước bạn hết bão ở bên phải, lại động đất ở trên đầu, thống kê người chết đều có rất nhiều dãy số.
Kỳ họp này, tôi gửi lời chất vấn đến người đứng đầu Chính phủ: "Đã bao giờ tính đến một kịch bản xấu nhất để ứng phó chưa?". Không biết sẽ nhận được hồi âm thế nào. Ngẫm lại mới hiểu rằng đây mới là khúc dạo đầu của một thời chuyển đổi. Nhớ lại câu chuyện mới cách đây không đến hai năm, lúc đang đứng trước ngưỡng cửa thời điểm gia nhập WTO, trong một lần "nghĩ ngợi cuối tuần" tôi đã viết và ví rằng sự kiện này đơn giản giống như lấy vợ mà thôi. Trước sau cũng lấy, xấu tốt tuỳ thuộc ở mình. Nay ngẫm lại mới thấy không đơn giản như thế.
Nước mình từ lúc khai thiên lập địa đã được ông Giời xếp cho một mảnh đất phải nói là rất đẹp. Riêng cái vịnh Hạ Long nằm kề bên cạnh đến nay thành di sản thiên nhiên của thế giới đang có cơ xếp vào "top 7" kỳ quan. Nhưng bù lại phải nằm cạnh bác láng giềng khổng lồ. Văn minh Trung Hoa phải xếp hàng đầu thiên hạ nhưng cái sức thôn tính thiên hạ thì cũng tương xứng với tầm mức của nền văn minh hàng đầu ấy. Để khỏi bị thôn tính, tổ tiên mình phải chọn một lối sống khác thường. Cái không bình thường ấy đôi khi lại làm nên những cái phi thường trong lịch sử, thường thể hiện trong việc đánh giặc giữ làng cũng là giữ nước. Thăm mấy bảo tàng của các nước có dính dáng đến chiến tranh ở Việt Nam đều hấy họ trưng ra cái mô hình địa đạo Củ Chi tựa nhà cao tầng xây trong lòng đất, hàm ý nói rằng làm sao thắng nổi cái dân tộc sẵn sàng chịu đựng gian khổ hy sinh đến chừng ấy.Cái lối sống không bình thường ấy lại chọn cho mình một mô hình sống rất nên thơ bởi luỹ tre xanh bao quanh những giếng nước, sân đình, mái chùa và một nếp sông nền nếp đất lề quê thói. Trông vậy nhưng luỹ tre làng chẳng khác một pháo đài khi có biến từ bên ngoài, lại giống cái rèm mành che chắn được cả sự xâm nhập của thói tục ngoại lai cũng như giữ gìn cái chất chân quê của dân tộc.Nhưng cái không bình thường hơn hết lại chính là sự thủ cựu gìn giữ cái trạng thái công hữu về tài sản trong làng xã mà cốt yếu là ruộng đất, tư liệu sản xuất hàng đầu của xã hội truyền thống. Chính sách quân điền trở thành tập quán mấy năm chia lại một lần với tinh thần "không sợ thiếu chỉ sợ không công bằng", cái tư tưởng bình quân và câu khẩu hiệu lý tưởng "lấy của người giàu chia cho người nghèo" được coi là phương thức hành xử của công lý...
Tất cả được hỗ trợ bằng cả một kho tàng văn hoá dân gian mê hoặc từ thế hệ này qua thế hệ khác những chuẩn mực về đạo lý được gọi là truyền thống dân tộc.Nhưng cái hệ quả quan trọng nhất lại không chỉ là thế. Cách sống ấy khiến cho trong xã hội Việt Nam không thể nảy nòi được những người sở hữu. Giàu không ba họ, khó không ba đời vừa là hy vọng của người nghèo vừa là định mệnh của người giàu, khiến xã hội ta khó lòng mà phát triển. Nhưng nhờ thế mà Việt Nam trường tồn bên cạnh đế chế Trung Hoa trong suốt trường kỳ của lịch sử. Và cũng và thế mà thuở trước Việt Nam như chỉ biết đến một thế giới duy nhất là: "Thế giới Trung Hoa".Phải cho đến giữa thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX Việt Nam mới biết đến một thế giới "Ngoài Trung Hoa" và hơn một thế kỷ tiếp đó chính là quá trình chúng ta hội nhập với trước tiên với thế giới ngoài Trung Hoa được hiểu như thế giới phương Tây và sau đó gắn với công cuộc
Đổi mới chính là với toàn thế giới mà việc gia nhập WTO chính là một cái mốc. Chúng ta bắt đầu buộc phải sống bình thường như thiên hạ. Và cái bình thường hấp dẫn nhất đồng thời cũng là khó khăn nhất chính là làm quen với tư cách của những người sở hữu, nền tảng của dân chủ và cũng là nguồn lực của kinh tế thị trường.Cái đang diễn ra trong lòng xã hội ta trong quá trình Đổi mới, đặc biệt là đựơc thúc đẩy mạnh mẽ bởi việc gia nhập WTO chính là quá trình chuyển đổi sở hữu mà thuật ngữ một thời được gọi phổ quát là "thời kỳ tích luỹ tư bản chủ nghĩa" đang diễn ra. Trong thời kỳ này, mọi người đều trong cơn "khát sở hữu" nhưng vẫn giữ lại những tập tính và quán tính của những hệ thống giá trị đã cũ khiến cho mọi cái trong hành xử cũng như trong suy nghĩ đều chưa thể bình thường.
Tìm sự giải thích hiện tại bằng cách giải thích quá khứ một cách rối rắm như vậy chưa hẳn đã thuyết phục được ai. Nhưng bằng cách đó nó làm cho ta yên lòng trong cơn chuyển đổi, trong quá trình tự lột xác nên nhiều giá trị còn mơ hồ giữa một thời đầy rẫy những giá trị ảo và giả. Âu cũng là một viên thuốc an thần để tạm giải thích những điều chưa thể giải thích. Giống như đi biển trong mùa gió chướng phải lựa gió mà căng buồm.
Dương Trung Quốc
Dương Trung Quốc
Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2008
Hướng ra biển lớn
Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008
Blog và kinh doanh 3
Thực ra, Công ty cần có 1 hoặc nhiều blog để kết nối, xây dựng tính công đồng và chia sẻ...
Đây là những ý tưởng, kinh nghiệm của chúng tôi khi làm Blog này:
- Viết ra những gì định đưa (post) lên blog để làm gia tăng sự hấp dẫn khi kết nối với những ý tưởng ban đầu của Cty. Không cần phải đầy đủ hay chính thức như một thông cáo báo chí mà là để trao đổi ý kiến. Tận dụng những cuộc đối thoại, để quan điểm của DN được mọi người biết đến. Động viên mọi người tham gia, đồng ý để người đọc góp ý vào những gì đã post. Thường xuyên cập nhật blog, trung bình post nội dung mới vài lần một tuần, nhiều thì tốt hơn và luôn nâng cấp khả năng tìm kiếm trên mạng. Sử dụng những dịch vụ blog hay những phần mềm hỗ trợ để duy trì blog của DN thuận tiện, hấp dẫn.
- Cung cấp những đường dẫn đa dạng đến blog của Cty để mọi người có thể tìm kiếm những bài đã post hay catalogue chủ đề ưa thích, thậm chí, kết nối (link) Top 10 những blog hay nhất tại trang chủ... Đăng ký với nhiều niên giám blog khác nhau và tham gia nhiều hơn vào các cộng đồng blog. Lập một RSS để người không đăng ký tham gia blog vẫn đọc được nó; hãy chắc chắn rằng blog sẽ tiếp cận được với người đăng ký, đọc và kết nối. Để người đọc tham gia cập nhật blog bằng e-mail, tạo một cơ chế cho phép người dùng sử dụng blog theo cách họ ưa thích.
- Đừng ngại khi ai đó muốn giúp bạn. Đó là một kỹ năng mà người viết blog cần có để tạo nên một blog hiệu quả. Có thể mời những người làm blog chuyên nghiệp giúp bạn nghiên cứu những chủ đề và làm nháp những bài sẽ post. Khi DN muốn một điều gì, hãy công bố cho mọi người biết. Đừng nghĩ độc giả không biết gì. Hãy để mọi người tham gia blog của mình. Luyện óc phán đoán và bình tĩnh. Đừng sợ lộ thông tin và ngại tin đồn thất thiệt. Hãy để mọi người nói về mọi thứ cho dù với giọng điệu chê bai hay vu khống, linh tinh... Hãy tự tin kết nối với tất cả, đối thoại với tất cả.
Có như vậy , Công ty chúng ta sẽ hoàn toàn đổi mới - Cho một COMATCE tươi sáng.
Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2008
Blog và kinh doanh 2
Cơ hội đang ở phía trước
Blog không chỉ là một thú vui nhất thời. Theo một điều tra của Mỹ, 1 trên 5 bạn trẻ trong lứa tuổi từ 15 đến 30 đang duy trì blog riêng. Blog hiện không chỉ dành cho lớp trẻ mà cho mọi tầng lớp từ những ngôi sao nghệ thuật, chính trị gia... đến nhà báo...! Mỗi giây, thế giới có thêm một trang blog. Các blog này muốn thu hút và giữ được nhiều người xem thì luôn phải cập nhật thông tin, sự kiện mới nhất ở lĩnh vực người đọc, người viết thông thạo, thích thú hoặc cộng đồng quan tâm.
Blogger.com có hơn 200.000 blog đang hoạt động với hơn 1 triệu người đang sử dụng. Blog đang trở thành một kênh "tổ chức truyền thông" và ảnh hưởng của blog đến cộng đồng ngày càng lớn. Blog cùng với báo chí và Internet đang được coi là những phương tiện truyền thông đại chúng hữu hiệu.
Trong kinh doanh, sức mạnh số lượng thật khủng khiếp. Người tìm kiếm blog để khám phá các nhân tố bên trong con người, trong mỗi công ty và giúp giải phóng những ý tưởng và tạo ra ảnh hưởng. Những nhân viên tiếp thị sẽ sử dụng blog như một công cụ hữu hiệu. Một trong những điểm khiến mọi người cảm thấy Internet nhàm chán là họ chưa thấy hết yếu tố nhân bản ở các website và khi thoát khỏi chúng, họ luôn bị ám ảnh theo kiểu: "Chúng ta có nhận được phản hồi không và sẽ phải làm gì với những phản hồi như vậy?".
Nhưng, dù thế nào, mỗi ngày, hàng tỷ con người vẫn đang tìm kiếm trên mạng... Vì thế, một số DN tiên phong sẽ nắm bắt cơ hội này. Còn chúng ta "COMATCE" thì sao ? Tất cả từ già đến trẻ, từ nhân viên đến lãnh đạo vẫn như ngày xưa... nghĩa là vẫn như nguyên.
( Còn tiếp )
Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2008
Blog và kinh doanh 1
Tụt hậu trong một xu thế mới, các nhà kinh doanh đã bỏ lỡ nhiều cơ hội quan trọng để tham gia tích cực vào những cuộc thảo luận trong thế giới online về những gì liên quan đến doanh nghiệp (DN), bỏ qua những cơ hội biến người đọc blog thành khách hàng trung thành. Tại sao COMATCE không tham gia tiếp thị theo hướng này? Hay là sợ... vướng tâm lý , mặc cảm. Dưới đây là một số lý do khiến các DN nên sử dụng blog như một vũ khí tiếp thị hữu hiệu:
- DN sẽ được xem là một chuyên gia trong ngành. Nếu DN xây dựng được một blog hay, người đọc sẽ tín nhiệm. Người đọc sẽ phản hồi những suy nghĩ của họ, cung cấp thông tin và xu hướng mới trong lĩnh vực liên quan. Blog của DN sẽ tập hợp quan điểm của người đọc nhiều hơn các website chính thức của DN, tác động đến người đọc "nhẹ nhàng, êm dịu" nhưng hiệu quả. Một blog hấp dẫn thì người đọc sẽ muốn đọc đi đọc lại và chờ cái mới.
- Tạo được sự quan tâm, tin tưởng. Những yếu tố riêng tư trên blog sẽ tạo ra nhiều sự tin tưởng hơn so với website chính thức (formal) của DN, giảm những tác động tiêu cực và tạo hình ảnh DN thân thiện, không cứng nhắc, quan liêu, dễ dàng tiếp cận... Về bản chất, người ta muốn mua hàng từ người khác chứ không muốn mua hàng từ những công ty không tồn tại bộ mặt, phong cách riêng. Ngoài ra, những lời truyền miệng, rỉ tai rất quan trọng trong quyết định mua bán cả ở trên mạng cũng như ở mỗi cửa hàng. Mọi người tìm kiếm ở những người mà họ tin tưởng những góp ý đối với hàng hóa sẽ mua. Từ đó, DN có thể tác động đến quyết định mua hay bán của người đọc blog...
- Trở thành một địa chỉ tìm kiếm yêu thích. Kết nối đến những website hiện không tạo hấp dẫn đặc biệt với người đọc. Một blog được kết nối cả về số lượng và chất lượng sẽ quyến rũ người đọc. Không kết nối nào sánh được với kết nối vô hình (miễn phí) cho người đọc thỏa sức tìm tin. Cộng đồng blog kết nối mỗi thành viên tới blog của họ, với blog người đọc ưa thích... Họ theo dõi những phản hồi hàng ngày, hàng giờ trên blog.
- Tạo dựng được sự thống nhất từ nhiều ý kiến . Khả năng đem lại "Văn hóa công ty" cao...
(Còn tiếp)
Thứ Năm, 3 tháng 4, 2008
"Ba hoa - Tô hô"
Tin nóng hổi đây : COMATCE chuẩn bị có bách hóa tổng hợp, sẽ bán nhiều loại sản phẩm VLXD, các bác chuẩn bị xây nhà yên tâm lớn.
Nói vậy thôi , một phòng tổng hợp chuẩn bị ra đời. Khâu chuẩn bị đang hoàn tất, "thai nghén" cũng 4 tháng nay rồi , nhưng phải chờ đến giai đoạn "chín mùi" mới lên bàn đẻ được. Thực sự đây là một mặt trận nhiều khó khăn lúc ban đầu, rất dễ và rất khó .
Dễ là ở chỗ : chúng ta đã có giai đoạn mở cửa bán hàng vật liệu rồi, có kinh nghiệm quản lý bán XM, có kinh nghiệm làm dịch vụ vận tải XM & Clinker nhiều năm...
Khó : Có thêm nhiều mặt hàng mới, cơ chế mới khoán như thế nào ? Quyền tự quyết đến đâu?
và con người thực sự làm là ai ?
Còn qúa nhiều dấu hỏi ?
Nói vậy thôi , một phòng tổng hợp chuẩn bị ra đời. Khâu chuẩn bị đang hoàn tất, "thai nghén" cũng 4 tháng nay rồi , nhưng phải chờ đến giai đoạn "chín mùi" mới lên bàn đẻ được. Thực sự đây là một mặt trận nhiều khó khăn lúc ban đầu, rất dễ và rất khó .
Dễ là ở chỗ : chúng ta đã có giai đoạn mở cửa bán hàng vật liệu rồi, có kinh nghiệm quản lý bán XM, có kinh nghiệm làm dịch vụ vận tải XM & Clinker nhiều năm...
Khó : Có thêm nhiều mặt hàng mới, cơ chế mới khoán như thế nào ? Quyền tự quyết đến đâu?
và con người thực sự làm là ai ?
Còn qúa nhiều dấu hỏi ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





